Sinh viên Nguyễn Thị Hiền Anh – Lớp 45A, Khoa Mầm non

Nguồn: Internet
Có những nỗi đau rất nhỏ… nhưng đủ lớn để thay đổi một con người.
Cây cam ngọt của tôi là một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng để lại trong em nhiều dư âm về tuổi thơ – nơi có những tổn thương rất khẽ, nhưng lại âm thầm theo một con người rất lâu.
Zezé là một cậu bé nghèo, tinh nghịch nhưng vô cùng nhạy cảm. Trong một gia đình thiếu thốn và nhiều áp lực, em thường xuyên bị hiểu lầm và trách phạt. Có những lúc đọc, em không thấy Zezé “hư”, mà chỉ thấy một đứa trẻ đang cố gắng được lắng nghe theo cách của riêng mình. Khi không có ai bên cạnh, Zezé tìm đến cây cam nhỏ như một người bạn để tâm sự. Chi tiết ấy khiến em chậm lại một chút, bởi đôi khi, trẻ em không cần quá nhiều điều lớn lao, chỉ cần có một nơi để gửi gắm cảm xúc của mình.
Cuốn sách khiến em nghĩ nhiều hơn về cách người lớn nhìn nhận trẻ em. Một hành động tưởng như nghịch ngợm có thể là một lời “cầu cứu” rất im lặng. Là sinh viên sư phạm mầm non, em nhận ra rằng trước khi dạy trẻ điều gì, có lẽ cần học cách lắng nghe các em nhiều hơn – lắng nghe cả những điều các em chưa nói thành lời.
Tình cảm giữa Zezé và ông Portuga là phần khiến em xúc động nhất. Ở đó không có những điều quá lớn lao, chỉ là sự quan tâm, kiên nhẫn và thấu hiểu. Nhưng chính những điều giản dị ấy lại trở thành điểm tựa. Đọc đến đây, em nhận ra rằng: đôi khi, chỉ cần một người lớn đủ tinh tế và bao dung cũng có thể làm dịu đi rất nhiều tổn thương trong một đứa trẻ.
Câu chuyện được kể bằng giọng văn mộc mạc, nhẹ nhàng như lời thủ thỉ. Không có nhiều cao trào, nhưng càng đọc lại càng thấm. Có những đoạn rất ngắn, nhưng khiến em phải dừng lại lâu hơn một chút.
Điều còn lại sau khi khép sách không phải là câu chuyện buồn, mà là một cảm giác lặng đi. Em nhận ra rằng trẻ em ở bất cứ đâu cũng cần được yêu thương, nhưng không phải lúc nào người lớn cũng nhận ra cách để yêu thương đúng.
Với em, cuốn sách không chỉ là một câu chuyện về tuổi thơ, mà còn là một lời nhắc nhở trong hành trình trở thành một người giáo viên. Rằng kiến thức là cần thiết, nhưng sự kiên nhẫn, lắng nghe và tình yêu thương mới là điều ở lại lâu dài nhất.
Đây là cuốn sách mà mỗi sinh viên sư phạm nên đọc ít nhất một lần – không phải để học cách dạy trẻ, mà để học cách hiểu trẻ, và cũng là để hiểu lại chính mình.
Khép lại cuốn sách, em hiểu rằng:
Không cần trở thành người giỏi nhất, chỉ cần trở thành người biết yêu thương trẻ nhất.
-
Lịch công tác
-
Tin tức - Sự kiện
-
Hoạt động của các đơn vị
-
Hoạt động HSSV
-
CHÀO MỪNG 80 NĂM CÁCH MẠNG THÁNG 8 THÀNH CÔNG (19/8/1945-19/8/2025) VÀ QUỐC KHÁNH NƯỚC CHXHCN VIỆT NAM (02/9/1945-02/9/2025
-
CHÀO MỪNG ĐẠI HỘI ĐẢNG BỘ TỈNH BẮC NINH LẦN THỨ XVI, NHIỆM KỲ 2025-2030
-
ĐẢNG BỘ BỘ PHẬN TRƯỜNG CĐSP BẮC NINH CHỦ ĐỘNG, TÍCH CỰC TUYÊN TRUYỀN ĐẠI HỘI XIV CỦA ĐẢNG
-
Đại hội Đảng bộ Trường CĐSP Bắc Ninh lần thứ VII, nhiệm kỳ 2025 - 2030
-
Chuyên mục


