A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Chiếc lá cuối cùng – Khi một niềm tin nhỏ có thể cứu cả một sinh mạng

Giảng viên Nguyễn Thị Hương Dung - Trung tâm BD - NN, TH

 

“Chiếc lá cuối cùng” của O. Henry là một truyện ngắn tôi rất thích. Câu chuyện ngắn thôi, đọc chỉ mất chừng mười lăm phút, nhưng mỗi lần đọc xong tôi lại ngồi nghĩ rất lâu.

Truyện kể về Johnsy, một cô gái trẻ bị bệnh nặng. Cô nằm trên giường, không muốn chữa trị, chỉ ngày ngày nhìn ra cửa sổ đếm từng chiếc lá thường xuân rụng xuống. Johnsy tin rằng khi chiếc lá cuối cùng rụng xuống, đó cũng là lúc cô phải rời xa cuộc sống. Càng đếm, cô càng chìm sâu vào tuyệt vọng và buông bỏ mọi hy vọng.

Đọc đến đây, tôi thấy xót xa. Tôi nhận ra rằng không chỉ Johnsy, nhiều người chúng ta dù đang khỏe mạnh cũng hay làm giống như cô: đếm những thất bại, đếm những cơ hội đã mất, rồi tự nghĩ rằng “hết rồi, không còn hy vọng nữa”. Điều đáng sợ không phải là bệnh tật, mà là khi ý chí con người bị tê liệt. Một khi đã tự thuyết phục bản thân rằng không còn hy vọng, thì dù điều kiện có thay đổi thế nào cũng rất khó vực dậy.

May mắn thay, trong ngôi nhà ấy có cụ Behrman – một ông già nghiện rượu, vẽ tranh suốt bốn mươi năm mà chẳng thành công gì. Cụ sống cuộc đời tưởng chừng thất bại hoàn toàn. Thế nhưng, trong một đêm bão tuyết dữ dội, cụ đã lén ngồi ngoài trời lạnh, bàn tay run rẩy vẽ một chiếc lá thường xuân lên bức tường gạch. Cụ không vẽ cho mình. Cụ vẽ để cứu sống Johnsy. Chiếc lá ấy là giả, nhưng chính nó đã giúp Johnsy lấy lại niềm tin và vượt qua bệnh tật.

Câu chuyện khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Trước đây, tôi từng nghĩ rằng một người thành công phải có danh tiếng hoặc để lại tác phẩm lớn lao. Nhưng cụ Behrman đã khiến tôi thay đổi cách nhìn ấy. Cụ không nổi tiếng, cả đời chỉ vẽ những bức tranh giản dị, nhưng lại làm được điều lớn lao nhất: trao lại hy vọng cho một con người đang tuyệt vọng.

Sau khi đọc “Chiếc lá cuối cùng”, tôi cũng thấy như mình cần nhìn lại bản thân. Đã có những lúc, khi thấy “chiếc lá” của mình rơi xuống, tôi từng muốn bỏ cuộc. Câu chuyện nhắc tôi rằng trong những thời điểm tưởng chừng bế tắc nhất, một hành động nhỏ xuất phát từ lòng tốt cũng có thể trở thành điểm tựa cho ai đó – thậm chí là cứu rỗi một cuộc đời.

Tôi nghĩ câu chuyện này rất gần gũi và ý nghĩa với các em sinh viên mầm non. Sau này khi ra trường, các em sẽ chăm sóc và dạy dỗ trẻ nhỏ. Công việc của các em không chỉ là dạy chữ, dạy hát, dạy vẽ, mà còn là khơi dậy niềm tin và hy vọng trong lòng trẻ. Đôi khi chỉ một lời khích lệ ấm áp, một cái ôm, hay một hành động nhỏ thôi, các em cũng có thể trở thành “người vẽ chiếc lá” cho những tâm hồn bé bỏng đang buồn, đang nản lòng hoặc đang sợ hãi.

Hy vọng các em sẽ dành chút thời gian đọc “Chiếc lá cuối cùng”. Chỉ vài trang giấy thôi, nhưng nó có thể giúp các em hiểu hơn về sức mạnh của lòng tốt và niềm tin – thứ mà sau này các em sẽ thường xuyên mang đến cho các bé mầm non của mình.


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết