TS. Nguyễn Thị Thắng – Khoa Mầm non
Đã từ khá lâu rồi tôi mới có lại cảm giác đọc “nghiến ngấu” một cuốn sách mà quên cả thời gian và không gian xung quanh, toàn bộ tâm trí bị “hút” vào cuốn sách trong cả một ngày một đêm.
Sức hút của cuốn sách không phải từ cái tên tác giả là một nhà văn nổi tiếng cũng không phải từ một thứ ngôn ngữ văn chương hoa mĩ, bóng bẩy; sức hút của cuốn sách càng không phải từ nội dung là những vấn đề thời sự nóng hổi, những triết lí cao siêu, vĩ đại hay những câu chuyện ngôn tình đang mê hoặc bao trái tim các bạn trẻ…
Cơ duyên đưa tôi đến với cuốn sách bắt đầu từ cái tên rất dễ thương, đong đầy tình yêu và niềm hi vọng của một người mẹ: Đưa con trở lại Thiên Đường. Khi mở trang sách ra, tôi đã thực sự bị thu hút bởi câu chuyện thật (giống như một tự truyện vậy) vô cùng cảm động của một người mẹ có con bị mắc chứng tự kỉ. Từng trang sách với ngôn từ giản dị, chân tình, đậm chất đời thường đã vẽ ra hành trình đầy gian nan, nghiệt ngã, đắng cay, đầy nước mắt mà cũng đầy yêu thương, hi vọng, và hạnh phúc vỡ òa của người mẹ quyết tâm bước vào cuộc chiến chống lại trò chơi của số phận, kéo con mình từ ngõ tối, từ trong mê cung khổ ải của chứng bệnh tự kỉ, đi đến ánh sáng của cuộc đời, của tương lai tươi đẹp. “Giọng kể của người trong cuộc tuôn chảy theo hành trình dấn thân vào địa ngục, tìm hiểu và khám phá thế giới u tối của đứa con – có lúc tưởng chừng đã tuyệt vọng chỉ còn biết cầu cứu đến cái chết để giải thoát – nhiều đoạn làm cho tôi không cầm được nước mắt.” (Nhà báo Bạch Mai). Sức mạnh ấy, tình yêu ấy chỉ có thể có ở những con người vĩ đại là những người mẹ!..
Đọc cuốn sách, bạn đọc không chỉ hiểu rõ hơn về chứng bệnh tự kỉ, một chứng bệnh vốn đã được nhắc đến trên rất nhiều các phương tiện truyền thông và cả trong cuộc sống đời thường hiện nay nhưng không phải ai cũng hiểu biết về nó, mà còn thấy được nhiều điều hữu ích trong cách phát hiện, cư xử, giao tiếp, can thiệp đối với trẻ tự kỉ, để đưa các con bước vào cuộc sống như những con người khoẻ mạnh, bình thường. Bạn sẽ thấm thía hơn bao giờ hết rằng: được yêu thương là được sưởi ấm. “Khi ai đó rơi vào địa ngục của nghịch cảnh, đó là cơ hội để tình yêu thương hiện ra rõ nhất, nhiều nhất và sâu đậm nhất. Khi ấy, tình yêu thương sẽ như ngọn lửa sưởi ấm giữa trời đông lạnh giá, như liều thuốc thần diệu làm tan biến mọi tuyệt vọng lẫn ưu phiền, và nó sẽ như cỗ xe bền bỉ giúp ta vượt qua mọi chông gai trên lối trở về thiên đường của bình an.”
Không dừng lại ở một câu chuyện cá nhân, cuốn sách Đưa con trở lại Thiên Đường của Lê Thị Phương Nga còn mở ra trước mắt người đọc một không gian suy ngẫm rộng lớn hơn về cách con người đối diện với nghịch cảnh. Ở đó, ta không chỉ thấy một người mẹ chiến đấu vì con, mà còn thấy chính mình – với những giới hạn, những nỗi sợ hãi, những lúc yếu lòng tưởng như không thể vượt qua. Nhưng cũng chính từ trong tận cùng của khổ đau ấy, một sức mạnh khác được đánh thức: sức mạnh của tình yêu, của sự kiên trì và niềm tin không chịu khuất phục.
Điều đặc biệt của cuốn sách nằm ở chỗ: tác giả không tô hồng hiện thực. Những khó khăn, những bế tắc, thậm chí cả những khoảnh khắc tuyệt vọng nhất đều được kể lại một cách chân thực, không né tránh. Chính vì thế, hành trình “đưa con trở lại thiên đường” không phải là một con đường bằng phẳng, mà là một hành trình gập ghềnh, có lúc tưởng như không có lối ra. Nhưng cũng chính vì vậy, mỗi bước tiến nhỏ bé của đứa trẻ, mỗi tia sáng le lói của hi vọng lại trở nên vô cùng quý giá, khiến người đọc xúc động sâu sắc.
Ở một bình diện khác, cuốn sách còn gợi ra nhiều suy nghĩ về cách chúng ta nhìn nhận sự “khác biệt”. Trong một xã hội vốn quen với những chuẩn mực chung, những đứa trẻ tự kỉ thường bị đặt ra ngoài lề, bị nhìn bằng ánh mắt thương hại hoặc thiếu thấu hiểu. Nhưng qua từng trang viết, người đọc dần nhận ra rằng: các em không “dị biệt” như chúng ta vẫn nghĩ, mà chỉ đang tồn tại trong một thế giới khác – một thế giới cần được bước vào bằng sự kiên nhẫn, bằng tình yêu thương và bằng một cách tiếp cận nhân văn hơn. Chính ở điểm này, cuốn sách mang ý nghĩa như một lời thức tỉnh nhẹ nhàng mà sâu sắc đối với những người làm giáo dục, những bậc phụ huynh và cả xã hội. Giáo dục, suy cho cùng, không chỉ là việc truyền đạt tri thức, mà còn là hành trình đồng hành, lắng nghe và tôn trọng sự phát triển riêng biệt của mỗi cá nhân. Một đứa trẻ, dù bình thường hay đặc biệt, đều cần được nhìn nhận như một chủ thể độc lập, có cảm xúc, có nhu cầu và có quyền được yêu thương theo cách của riêng mình.
Đọc cuốn sách, ta cũng nhận ra một triết lí giản dị mà thấm thía: hạnh phúc không phải là điều gì quá xa xôi hay lớn lao. Đôi khi, hạnh phúc chỉ là một ánh mắt có thể nhìn thẳng, một cái nắm tay đáp lại, một lời gọi “mẹ” cất lên sau bao ngày im lặng. Những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy, khi đặt trong hành trình của những đứa trẻ tự kỉ và gia đình của các em, lại trở thành những “kì tích” thực sự – những kì tích được tạo nên không phải bởi phép màu, mà bởi tình yêu bền bỉ và không điều kiện.
Và có lẽ, điều đọng lại sâu sắc nhất sau khi khép lại trang sách chính là sự thay đổi trong cách ta nhìn thế giới. Ta học được cách chậm lại, lắng nghe nhiều hơn, thấu hiểu nhiều hơn. Ta nhận ra rằng mỗi con người đều đang mang trong mình những “cuộc chiến” riêng, và điều họ cần nhất không phải là sự phán xét, mà là sự đồng cảm.
Cuốn sách không ồn ào kêu gọi, không đưa ra những khẩu hiệu lớn lao, nhưng lại có sức lan tỏa âm thầm mà mạnh mẽ. Nó giống như một ngọn lửa nhỏ – không chói lóa, nhưng đủ để sưởi ấm và thắp sáng niềm tin trong lòng người đọc. Và khi ngọn lửa ấy được truyền đi, từ trái tim này sang trái tim khác, có lẽ “thiên đường” mà tác giả nhắc đến không còn là một nơi xa xôi, mà hiện hữu ngay trong chính cuộc sống này – nơi có tình yêu thương, sự thấu hiểu và lòng nhân ái.
Khép lại cuốn sách, dư âm vẫn còn vang vọng như một lời nhắn nhủ dịu dàng mà sâu xa: hãy yêu thương khi còn có thể, hãy kiên nhẫn khi còn cơ hội, và hãy tin tưởng rằng, bằng tình yêu chân thành, con người có thể dẫn dắt nhau đi qua những vùng tối tăm nhất để chạm tới ánh sáng. Bởi lẽ, “thiên đường” không phải là nơi ta đến, mà là nơi ta cùng nhau tạo dựng – bắt đầu từ những điều giản dị nhất, nhưng cũng bền vững nhất: tình yêu thương.

-
Lịch công tác
-
Tin tức - Sự kiện
-
Hoạt động của các đơn vị
-
Hoạt động HSSV
-
CHÀO MỪNG 80 NĂM CÁCH MẠNG THÁNG 8 THÀNH CÔNG (19/8/1945-19/8/2025) VÀ QUỐC KHÁNH NƯỚC CHXHCN VIỆT NAM (02/9/1945-02/9/2025
-
CHÀO MỪNG ĐẠI HỘI ĐẢNG BỘ TỈNH BẮC NINH LẦN THỨ XVI, NHIỆM KỲ 2025-2030
-
ĐẢNG BỘ BỘ PHẬN TRƯỜNG CĐSP BẮC NINH CHỦ ĐỘNG, TÍCH CỰC TUYÊN TRUYỀN ĐẠI HỘI XIV CỦA ĐẢNG
-
Đại hội Đảng bộ Trường CĐSP Bắc Ninh lần thứ VII, nhiệm kỳ 2025 - 2030
-
Chuyên mục


