" TRÁI TIM MANG NHIỀU THƯƠNG TÍCH " 

Một buổi chiều trong công viên, có một chàng trai đang chăm chú vẽ một trái tim. Trên khung giấy trắng dần dần hiện ra một trái tim thật đẹp, thật hoàn hảo khiến mọi người đứng xem đều trầm trồ khen ngợi.
Bỗng một ông lão đi đến. Ông trầm tư ngắm nghía bức tranh của chàng trai một hồi lâu, rồi lặng lẽ mượn bút vẽ một hình thoạt nhìn rất lạ, nhìn thật kỹ mới nhận ra đó là hình một trái tim..
Chàng trai ngạc nhiên nhìn trái tim ông lão vừa vẽ, nó bị chắp vá chằng chịt, nhưng rõ ràng vẫn là một trái tim. Trên trái tim ấy, có chỗ như bị khuyết lõm, có chỗ như bị cắt đi và được ghép nối bởi những mảnh to nhỏ khác nhau. Mọi người bất đầu bàn tán và lắc đầu tỏ ý không hiểu ỹ nghĩa hình vẽ trái tim của ông lão. 
Chàng trai thắc mắc:
-Cụ ơi! Cháu không hiểu vì sao cụ lại vẽ trái tim như vậy? Làm sao trái tim lại mang nhiều vết sẹo và ráp nỗi như thế?
Ông cụ mỉm cười rùi nói:
- Đúng! Trái tim của ta có thể không hoàn hảo, nhưng nó là một trái tim thực sự. Đấy chỉ là do trái tim này đã có thời gian sống và trải nghiệm nhiều hơn trái tim của cậu. Hãy nhìn những dấu vết này! Tuy có nhiều thương tích nhưng tôi luôn tự hào về nó. Câu biết không, khi tôi trao một mảnh tim của tôi cho một người thân, cha mẹ, bạn bè, anh chị và cả những người mà tôi tình cờ gặp được..thì ngược lại , họ cũng trao cho tôi một mảnh tim của họ để đắp vào chỗ trống ấy. Những mảnh tim này không hoàn toàn giống nhau: phần trái tim mà cha mẹ trao cho tôi bao giờ cũng lớn hơn phần tôi trao lại; con gái tôi dành cho tôi phần trái tim trong trẻo nhất; bạn đời tôi tặng cho tôi phần trái tim đẹp nhất và chung thủy nhất..Những mảnh tim ấy đã ghép vào nhau và tạo thành những vết chắp vá của trái tim tôi.Chính điều này luôn nhắc tôi nhớ về những người tôi yêu dấu, những tình yêu mà tôi đã được chia sẻ trong đời..
Ông lão nói tiếp:
- Còn những vết lõm này là phần trái tim tôi trao đi mà chưa được nhận lại. Cậu biết đấy, tình yêu trao đi chẳng cần đến sự đền đáp. Dù những khoảng trống này nhiều lúc làm tôi đau đớn, nhưng cũng chính nhờ chúng mà tôi có động lực để khao khát được sống, và có niềm tin vào một ngày mai tốt đẹp hơn. Chàng trai ạ, nhờ những mảnh chắp vấ này mà trái tim của tôi có sức sống mãnh liệt, trưởng thành và cảm nhận cuộc sống trọn vẹn, sâu sắc hơn đấy.
Đám đông im lặng, còn chàng trai không giấu được nổi xúc động đang dâng trào trong lòng. Anh tự hào cầm bút cắt đi một mảnh trong trái tim hoàn hảo của mình và đắp vào một phần khuyết của trái tim ông lão. Đáp lại ông lão cũng tặng anh một mảnh trái tim ông
Giờ đây , trái tim của chàng trai đã có một vết sẹo. Tuy không còn hoàn hảo nữa, nhưng chàng trai cảm thấy tim mình tràn đầy sức sống hơn bao giờ hết. Anh nhận ra sức mạn và vẻ đẹp của trái tim không phải ở chỗ nó được giữ kỹ để không có một vét tích, tổn thương nào của cuộc đời - mà trái lại , càng hòa nhập và biết chia sẻ, dám yêu, dám sống và sẵn sàng cho đi, trái tim của con người càng trở nên nhạy cảm , sâu sắc và đập mạnh mẽ hơn.

- Hồng Tâm
The Real Heart 

Đôi lúc trái tim cũng cần phải
biết buồn đau, biết khóc để
cảm nhận được giá trị của sự
yêu thương; và biết cho đi để
cảm nhận niềm vui, hạnh phúc
của sự chia sẻ 
 
 
 
 
Trên tuyết
Một bà cụ nặng nhọc lê bước trên phố. Bà cụ đi chân đất trên tuyết.Một đôi trẻ, tay xách lỉnh kỉnh những túi to, vừa nói chuyện vừa cười đến nỗi không để ý đến bà cụ.Một người mẹ dẫn 2 con nhỏ tới nhà bà ngoại. Họ quá vội nên cũng không để ý.Một viên chức ôm một chồng sách đi qua. Mải suy nghĩ nên cũng không để ý. Bà cụ dùng cả hai tay để cố kéo lại hai vạt áo ngòai, vốn đã đứt hết cả khuy. Bà cụ dừng lại, nép vào một góc ở bến xe buýt. Một quý ông ăn mặc lịch lãm cũng đứng đợi ở bến xe buýt. Ông cố đứng tránh xa bà một chút. Tất nhiên là bà già rồi cũng chẳng làm hại được ai, nhưng nhỡ bà bị bệnh lây nhiếm thì sao...         
Một cô gái cũng đứng đợi ở bến xe buýt. Cô liên tục liếc xuống chân bà cụ, nhưng cũng không nói gì. Xe buýt tới, bà cụ nặng nhọc bứơc lên xe. Bà ngồi trên chiếc ghế ngay sau người lái xe. Quý ông và cô kia vội vã chạy xuống phía cuối xe ngồi.Người lái xe khẽ liếc bà cụ và thầm nghĩ "Mình không thích phải nhìn cảnh nghèo khổ này chút nào!"Một cậu bé chỉ vào bà cụ và kêu lên với mẹ:           
- Mẹ ơi, bà ấy đi chân đất! Mẹ bảo chỉ có ai hư mới đi chân đất, đúng không mẹ?Người mẹ hơi ngượng ngập, kéo tay con xuống:         
- Andrew, không được chỉ vào người khác! - rồi bà mẹ nhìn ra cửa sổ           - Bà cụ này chắc phải có con cái trưởng thành rồi chứ!
- Một phụ nữ mặc áo chòang lông thì thầm - con cái của bà ấy nên cảm thấy xấu hổ mới phải!Người phụ nữ này bỗng cảm thấy mình quả là người tốt, vì mình luôn quan tâm đầy đủ đến mẹ mình.         
- Đấy, ai cũng phải học cách tiết kiệm tiền! - Một chàng trai ăn mặc bảnh bao chêm vào
- nếu bà ấy tiết kiệm từ khi còn trẻ thì đã không phải như bây giờ!       
Một doanh nhân hào phóng cảm thấy ái ngại. Ông lấy trong ví ra một tờ10$ ấn vào bàn tay nhăn nheo của bà cụ, nói giọng hãnh diện:   
 -  Đây, biếu bà! Bà nhớ mua đôi giày mà đi!Rồi ông ta quay về chỗ ngồi, cảm thấy hài lòng và tự hào về mình.
Xe buýt dừng lại khi tới bến, một vài người khách bước lên. Trong số đó có một cậu bé khoảng 16-17 tuổi. Cậu ta mặc chiếc áo khoác to màu xanh bà đeo ba lô cũng to, đang nghe headphone. Cậu trả tiền xe buýt và ngồi ngay chiếc ghế ngang hàng với bà cụ - chiếc ghế đã bị trống từ khi xe buýt mới khởi hành. Cậu nhìn thấy bà cụ đi chân đất!Cậu tắt nhạc, cảm thấy lạnh người. Cậu nhìn từ chân bà cụ sang chân mình. Cậu đang đi một đôi giày cổ lông dành cho trời tuyết. Đôi giày mới tinh và ấm sực. Cậu phải tiết kiệm tiền tiêu vặt khá lâu để mua được đôi giày này, bạn bè cậu đứa nào cũng khen.Nhưng rồi cậu cúi xuống và bắt đầu cởi giày, cởi tất, ngồi xuống sàn xe, cạnh đôi chân trần của bà cụ đang tím tái đi vì lạnh.   
  - Bà, cháu có giầy đây này - Cậu nói.Một cách cẩn thận, cậu ta nhấc bàn chân lạnh cóng đang co quắp của bà cụ lên đi tất và giày của mình vào chân bà. Bà cụ sững người, chỉ khe khẽ gật đầu và nói lời cảm ơn rất nhỏ.Lúc đó, xe buýt dừng. Cậu thanh niên chào bà cụ và xuống xe. Cậu đi chân đất, trên tuyết. Hành khách trên xe nhấp nhổm, thò đầu ra cửa, nhìn đôi chân cậu thanh niên, xôn xao bình phẩm.     
 - Cậu ta làm sao thế nhỉ? - Một người lên tiếng hỏi   
- Một thiên thần chăng?       
- Hay là con trai của chúa?Nhưng cậu bé con - người lúc đầu chỉ vào bà cụ - quay sang hỏi mẹ:       
- Không phải đâu mẹ ạ! Con đã nhìn rõ rồi mà, anh ấy cũng chỉ là người bình thường thôi.     
 Và việc làm đó, thật sự cũng chỉ cần một người bình thường.
 
 
Trong cuộc sống rất cần sự chia sẻ và tình yêu thương của con người "Nơi lạnh nhất không phải là Bắc cực mà là nơi không có thình thương"

Thống kê truy cập

3222584
Hôm nay
Hôm qua
Tuần này
Tháng này
5423
9161
21791
165806

Forecast Today
6216


Your IP:54.162.139.217

Go to top